Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

mu dzịch


bằng kiều hát cái gì cũng buồn, (hát bài vui cũng buồn buồn) nhưng hát cái gì cũng hay. nhưng cái gì cũng buồn, dù cái gì cũng hay. [cái thằng cha đáng sợ]
vậy nên nghe bằng kiều, sẽ rất tuyệt khi có một người khác ngồi cạnh cùng nghe, cùng lảm nhảm, lẩm nhẩm ca thán rồi hát theo. vì như thế vừa hay vừa buồn buồn vừa vui vui. nói chung cảm giác vô cùng hay, dù không có ai nghe cùng cũng đã thấy hay rồi

đôi khi tôi thấy, tìm được một người thích ngồi nghe nhạc cùng mình, cùng nghe những bài mình thích (và họ cũng thích) (và lẩm nhẩm hát theo như mình rồi cười phá lên hoặc ngồi im thin thít nghe suốt với nhau) còn khó hơn cả tìm một người yêu mình

trong cái đời sống vừa ngắn ngủi vừa dài vật vã này, tôi (hay chúng ta?)

sẽ tìm được bao nhiêu người yêu mình?
bao nhiêu người mình yêu


bao nhiêu người mình yêu và cũng yêu mình

bao nhiêu người thích nghe nhạc [giống, cùng] với mình

bao nhiêu người mình yêu và thích nghe nhạc [giống, cùng] với mình
bao nhiêu người yêu mình và thích nghe nhạc [giống, cùng] với mình

bao nhiêu người mình yêu và cũng yêu mình và thích nghe nhạc [giống, cùng] với mình


cái cuối cùng rất khó, cực khó, vô cùng khó. có khi chẳng bao giờ tìm thấy, hoặc cực kì may mắn tìm thấy một người nào đó.
[nếu tìm thấy, hãy tha thiết cảm ơn cuộc đời, và sống chết, cũng cố gắng đến cùng đừng bao giờ để mất người như thế]


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét