Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

bạn xuất hiện , đột ngột như khi biến mất, như thể bầu trời tự nhiên có một lỗ thủng, và bạn rơi xuống.
bạn khác xa tất cả những gì mà tôi còn có thể nhớ về bạn. đen hơn, cứng cỏi hơn, bụi bặm và từng trải hơn. nói chuyện cũng trầm tư hơn.
bạn kể, 3 năm trước khi đang học ở sài gòn, một ngày tỉnh dậy bạn nhận ra bạn không muốn bất kì điều gì trong số những thứ bạn đang có. không bất - kief - điều - gì - cả. trường đại học danh tiếng, thu nhập ổn định không làm bạn vui. bạn xin nghỉ học, tham gia vào một chương trình của một tổ chức phi chính phủ sang Lào và Campuchia dạy học cho bọn trẻ con. dạy tiếng Anh và tiếng Việt, ở một nơi nghèo xơ xác, ăn những bữa cơm khô khốc, những món ăn chưa bao giờ từng ăn. suốt 1 năm, toàn bộ số tiền dành dụm được trước đó bạn dùng để đi tất cả những nơi có thể, trong tất cả những lúc rảnh rỗi. trong một khoảng thời gian dài, bạn hài lòng với cuộc sống như thế. cho đến một ngày chẳng có gì đặc biệt nhưng bạn tự nhiên muốn quay trở lại nơi cũ, trở lại sài gòn của bạn, lại tiếp tục đi học, vừa học vừa làm một công việc bạn thấy thích.
rồi cũng tự nhiên một ngày, bạn nhớ hà nội, thế là xin nghỉ vài ngày bay ra hà nội. chỉ là tự nhiên muốn thế.
chúng tôi nói đủ thứ chuyện về cuộc sống, về tuổi trẻ của chúng tôi, về những ngày tháng đã qua, vài kỉ niệm cũ, những băn khoăn, hoang mang, niềm tin, mơ ước. và về tình yêu (những người trẻ lúc nào chẳng nói về tình yêu). bạn bảo sau khi chia tay tình yêu thứ 2 bạn chẳng còn tin vào tình yêu nữa, nên bạn chỉ muốn những mối tình thoáng qua, những mối quan hệ không ràng buộc. đơn giản, hiện tại bạn chẳng muốn quá gắn bó với ai.
tôi không đồng tình, cũng không phản đối, chỉ thấy những người tin vào tình yêu xung quanh tôi càng ngày càng ít. đến một ngày, có khi chẳng còn ai cũng nên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét